Một lần về quê, vô tình được bác hàng xóm hỏi thăm, em chết điếng khi biết cuộc sống của ba mẹ...

Ba má chồng thì hằng tháng em biếu tiền, mua bảo hiểm nhân thọ cho ba má chồng, cô em chồng thì được chồng em cho tiền hằng tháng mặc dù đã chồng con đuề huề, còn em thì hùn tiền chợ búa, lo toan nhiều thứ còn ba mẹ ruột thì thỉnh thoảng biếu ông bà chút ít gọi là quà ăn sáng, trà sữa. Vậy mà có lần về nhà chơi, chiều thong dong trước hiên nhà, có bác hàng xóm đi ngang bảo:

collage_photocat36

Em chưa bao giờ quan tâm đến ngày lễ Vu Lan các mẹ ạ! Nhớ ngày bé, các ngày rằm vẫn theo mẹ vào chùa ăn chay, em không theo đạo nhưng cứ đến ngày lễ của nhà chùa vẫn theo mẹ vào vì thấy đông vui, với em tâm niệm là em sống đàng hoàng, không làm điều xấu với người khác thì em tự thấy bản thân thanh thản, an yên.

Hôm nay em lướt facebook thấy nhiều người bạn của em đi chùa, trên ngực cài hoa hồng đỏ thắm tượng trưng cho còn cha còn mẹ. Có đứa bạn mất mẹ rồi nhưng hôm nay vào chùa vẫn chọn hoa hồng đỏ cài lên ngực, vì theo bạn là mẹ bạn không mất mà sẽ mãi mãi nằm ở trong tim. Tự dưng nước mắt em lưng tròng, một cảm giác buồn tủi, đau đớn dâng lên mà không rõ vì sao. Bạn em mất mẹ, nhưng luôn để hình ảnh của mẹ trong tim, em còn đủ cha mẹ nhưng nay không còn sống chung với gia đình, gái có chồng phải theo chồng, em tính một năm em về nhà gặp cha mẹ đâu được bao nhiêu lần, vậy hóa ra từ giờ cho đến khi cha mẹ em mất đi, em còn gặp họ bao nhiêu lần??? Chỉ nghĩ vậy thôi mà ứa nước mắt! Rồi em ở nhà chồng thấy cô em chồng đã lấy chồng nhưng vẫn được ở nhà mình, được má chồng em tiếp tục bao bọc, yêu thương, em tự nhủ em là đứa con gái mạnh mẽ, em đã sống xa gia đình từ lâu và em tự thu xếp ổn thỏa cuộc sống của mình, nhưng em vẫn thấy rất buồn và đôi khi ganh tỵ với cô em chồng. Thôi thì phước phần của người nào thì người đó hưởng vậy

Em nhớ ngày xưa em và mẹ không gần gũi, trò chuyện với nhau nhiều, khi đó em còn có phần ghét mẹ nữa, có lần hai mẹ con gây nhau, em còn hét lên rằng “Tôi ghét bà, cả đời này tôi không bao giờ thương bà, tôi chỉ thương ba tôi thôi”. Lúc đó, mẹ em gương mặt vô cùng tức giận dùng roi quật tới tấp vào em nhưng sau đó là những giọt nước mắt lăn dài, cảm giác bất lực với đứa con gái được xem là nổi loạn này.

Những năm sống xa gia đình, mối quan hệ mẹ con cũng có phần cải thiện nhưng em và mẹ vẫn không gần nhau nhiều, mỗi lần về nhà là em đều tót đi chơi với chúng bạn, có ở nhà với cha mẹ được bao nhiêu đâu.

Nhưng giờ em đã làm mẹ, đã thấy được hết những sự vất vả của mẹ, và không như em nghĩ, em biết là mẹ thương em thật nhiều. Em nhớ những đêm mẹ thức trắng đêm chăm sóc cho hai mẹ con em khi em đi đẻ ở viện. Em nhớ cảm giác hụt hẫng và đau đớn thế nào khi đến gần ngày sinh nở mẹ chồng em tuyên bố không đủ sức khỏe để nuôi em ở viện, cũng may mắn là nhà em cũng không quá xa nhà chồng, và em đã sắp xếp đâu vào đó chuẩn bị cho ngày sinh nở. “Mẹ chồng không nuôi được thì có mẹ đây, mày khéo lo quá, vui vẻ lên cho con trong bụng nó vui”, lời mẹ em an ủi khi em gọi về thông báo tin mẹ chồng không thể vào viện.

Em ở nhà chồng có chuyện gì mâu thuẫn với mẹ chồng, em cũng không bao giờ kể cho mẹ em nghe cả, một phần vì sợ bà buồn rồi lo lắng, một phần em muốn cho mẹ em biết rằng em vẫn sống yên ổn dù không ở nhà mình. Cũng có vài lần em không kìm nén được cũng kể dăm ba chuyện, mỗi lần như thế mẹ đều bảo “Ở nhà người ta thì phải thế, chứ đâu như ở nhà mình, mà mày vô nhà đó thế là tốt chán rồi, có những đứa lấy phải thằng chồng tệ bạc, vào phải nhà chồng chẳng ra gì, lấy đó làm gương mà sống con à”. Thật tình khi nghe như thế em không thích, em biết là mẹ đang dạy em theo kiểu cũ, kiểu con gái thì xuất giá tòng phu, rồi nào phải công dung ngôn hạnh, nhập gia tùy tục theo thời đại của mẹ, đàn bà theo chổng thì phải cam chịu, nhẫn nhịn, có bị gia đình chồng hiếp đáp, có bị mẹ chồng la mắng cũng phải nhẫn nhịn, một điều nhịn bằng chín điều lành, và sau cơn nóng giận em biết là mẹ thương em, lo cho em có chuyện khi sống nhà người ta nên mới khuyên em như thế.

Em ở nhà chồng đảm đang bếp núc bao nhiêu, đôi khi còn gọi về cho mẹ hỏi công thức món ăn, sao cho nấu ngon nhất, đẹp mắt nhất để phục vụ nhà chồng nhưng em chưa bao giờ vào bếp nấu bất kì món ngon nào cho ba mẹ mình. Về nhà là nằm ườn, cơm mẹ nấu, đồ mẹ giặt, chén mẹ rửa, nhà mẹ quét, cháu ngoại mẹ chăm, mẹ ngủ đêm với cháu, em ngủ thẳng cẳng, sáng banh mắt là cà phê cà pháo với bạn. Đôi khi thấy mình cũng bất hiều ghê gớm, nhưng mẹ không nói gì, mẹ biết hết, mẹ biết em cực khổ nhà chồng rồi nên muốn bù đắp cho em mỗi khi em về nhà. Thế mới biết lòng cha mẹ

Ở nhà chồng thì con mình, mình tự chăm, lâu lâu mẹ chồng chăm cho tí thì kể công, còn chen vào chỉnh sửa, chê bai em không biết nuôi con, nào em nuôi con dở thì em câm như thóc không biết nói gì, không dám cãi lời, chứ mẹ ruột mà nói đụng chạm một cái thì nhảy dựng, la oai oái như té tát vào mặt mẹ. Có lần ở nhà làm mẹ buồn, mẹ bỏ hai mẹ con đi không nấu cơm cho ăn, đêm ngủ con quấy khóc mẹ không thèm chăm phụ, lúc đó mới thấy tủi thân mà khóc lóc thảm thương, 1, 2 đòi sáng dậy là cuốn gói về nhà chồng kiểu không cần mẹ. Và khi xuống nhà chồng rồi thì mới biết là không ai bằng mẹ, không đâu như nhà mình, nhiều khi muốn ôm con về nhà ở với mẹ nhưng sợ mẹ vất vả nên lại thôi, cố mà sống yên ổn nhà chồng.

Ba má chồng thì hằng tháng em biếu tiền, mua bảo hiểm nhân thọ cho ba má chồng, cô em chồng thì được chồng em cho tiền hằng tháng mặc dù đã chồng con đuề huề, còn em thì hùn tiền chợ búa, lo toan nhiều thứ còn ba mẹ ruột thì thỉnh thoảng biếu ông bà chút ít gọi là quà ăn sáng, trà sữa, khi đi chơi thì đem con về ngoại chăm cả tuần, nửa tháng chứ đời nào ông bà nội chăm con cho đi chơi, đã vậy còn bị làm khó dễ. Vậy mà có lần về nhà chơi, chiều thong dong trước hiên nhà, có bác hàng xóm đi ngang bảo “B. về chơi đó hả con, ba mẹ con tốt số quá đẻ được con gái như con, ông bà vẫn thường hay khoe với bác là tháng nào con cũng biếu vài triệu cho ông bà tiêu”, nói thật em nghe xong chết lặng trong lòng, nói không thành tiếng, thì ra lâu nay ba mẹ em vẫn thường hay nói dối hàng xóm như thế cho em được nở mày nở mặt. Đêm đó, em đã khóc rất nhiều, em nhiều lần muốn bảo với ba mẹ em là đừng đi nói với người khác như thế, em cảm thấy xấu hổ lắm nhưng lại thôi vì em biết là mẹ em lấy làm hạnh phúc khi nói điều đó với người khác, mặt dù là dối trá nhưng không lẽ em lại dập tắt niềm vui đó của mẹ.

Nói về sự yêu thương của mẹ dành cho em thì dài lắm, nhiều lắm em không kể hết, nhất là khi em đẻ con các mẹ à. Đến bây giờ em vẫn chưa nói được lời “con yêu mẹ” với mẹ em, em vẫn canh cánh trong người, như em còn nợ mẹ em lời nói ấy.

Em tự hứa với lòng là sẽ không bao giờ làm mẹ em buồn, không bao giờ làm mẹ lo lắng cho em, vì sinh ra một đứa con gái như em chắc mẹ đã khổ nhiều rồi. Khi có dịp em nhất định sẽ nói cho bà biết là em yêu bà nhiều lắm, nhất định là như thế. Các mẹ cũng vậy nha, công ơn sinh thành, nuôi nấng, dưỡng dục của cha mẹ là rất lớn, đã làm cha mẹ hẳn các mẹ đều đã trải qua hết rồi, nên nếu có điều gì muốn nói với cha mẹ thì hãy nói ngay bây giờ, đừng chờ đến khi cha mẹ mất đi rồi thì có muốn nói cũng không còn kịp nữa.

Xem bình luận về Một lần về quê, vô tình được bác hàng xóm hỏi thăm, em chết điếng khi biết cuộc sống của ba mẹ...